Developed in conjunction with Ext-Joom.com

aaa

Các tập thơ đã xuất bản

Tự thoại cùng tổ quốc tôi

I
Đất nước của tôi,
Đất nước của những người bình dân như cây cỏ
Bên mép biển, bốn mùa rung tiếng gió
Máu chưa dừng xói buốt dưới trời xanh
Tóc bạc bết mồ hôi bao vai gầy góa bụa
Trắng lẻ ngàn đêm dông bão rập rình.
 
Hưng Đạo Vương muốn từ giã chiến tranh
Ném đao vào sóng Lục Đầu Giang
Hồn đao chiến vẫn tụ xanh cồn bãi
Lê Lợi buông trả gươm thần
Nỗi ưu tư không tan, Rùa Vàng vẫn nổi,
Chưa được hóa thân những cọc gỗ Bạch Đằng
Bởi biển vẫn ngàn năm kêu tức tưởi
Sóng thúc dưới trời cháy ruột những hải đăng…
 
Chân đất, đầu trần trong nắng lửa mưa giông
Đất nước như con thuyền neo bên bờ bão táp
Đất nước như mẹ ta truân chiên, áo bạc
Sáng gạt lệ đưa chồng về Nam,
Chiều thắt lòng tiễn con lên ải Bắc
Đêm não ruột chia đôi giọt nước mắt
Chia đến suốt đời, chia đến cạn khô...
Và buổi sáng nay tóc trắng hóa bà
Lặng nhìn cháu lên đường ngăn biển động
Những ga tàu, bến xe, bờ cảng
Khoảng không gian nào không đẫm nỗi chia ly
Giọt nước mắt trong hồn lặng lẽ chia ba.
 
Niềm tự hào, nỗi xót buốt tụ trong ta
Trong đất nước có trái tim sinh huyền thoại
Hồn nâng bầu trời, xác làm cốt đất
Máu tô hồng hai tiếng Việt Nam.
Đất nước thời nào cũng quằn quại hồi sinh
Cũng sống lại từ trong lửa máu
Nửa dân tộc là vọng phu hóa đá
Một nửa hành binh ra chốn sa trường
Không đếm được bao nhiêu người không trở lại
Trên những bàn thờ
Nghi ngút khói hương thơm…
 
II
Từ xương máu cha ông đóng vàng trong lịch sử
Tiếng khóc chào đời đã tiếng Việt Nam
Con muốn làm niềm tự hào mà chẳng tựa vào gươm
Tổ quốc không còn mỏng manh treo trên đầu ngọn súng.
 
Mẹ ơi, khát vọng của con có phải viển vông
Khi bao đất nước quanh ta cũng có niềm tự hào riêng của họ
Không quá nhiều máu xương để dựng thành lịch sử
Mỗi sớm mai bình minh không súng nổ
Chiều ríu ran tiếng trẻ
Những người vợ ngả vào vòng yêu nồng ấm hơi chồng
Đêm huyền nhung chở giấc mơ cập bến hoa hồng?
 
Cha ông đã hòa hiếu ngàn đời để tránh họa xâm lăng
Nhưng sóng dữ từ lòng tham quân thù muốn nhấn chìm ta,
Bắt ta phải chết.
Hạnh phúc thật ở cuộc đời không hồi sinh như cổ tích
Độc lập, tự do tính bằng khoảnh khắc
Làm sao có thể yên lòng?
 
Dân tộc ngàn năm ngời sáng nhân văn
Nhưng tổ quốc vẫn bi hùng trong vòng quay lịch sử
Sau chiến thắng vẫn vụn rời làng xã
Lũy tre có thể thành thơ
Nhưng khó trở nên vách sắt thành đồng.
 
Hôm nay, khi những đường kinh vĩ tuyến bị xóa tan
Bởi những lớp sóng thần
Con đê xưa hóa mỏng manh quanh hình chữ S
Khi quyền lực mềm Đông Tây tràn vào như gió độc
Dường như quá đơn côi tiếng độc huyền cầm?
 
III.
 
Con hiểu, vì nỗi niềm chinh chiến trải ngàn năm
Mẹ mong đợi đá mềm, trông cho chân cứng
Nhưng những cọc gỗ cắm trong lòng sông biển
Lên tiếng nhắc ta hiểm họa trường tồn
Máu Mỵ Châu buốt đỏ Cổ Loa Thành
Sừng sững cổng cố đô Hoa Lư đứng canh phương Bắc
Vó ngựa chiến còn dồn rung trong sử sách
Câu ca dao một thời trận mạc
Vẫn vọng về nỗi não ruột, bầm gan…
 
Hãy để lửa trong đầu ta bừng lên và vầng trán ta nhăn
Trái tim tự do bay thề hẹn với trời xanh
Ta hãy tựa vào ta, tìm con đường riêng ta bước
Nơi lòng dân là chiếc nôi vị tha, chở che
Là cốt hồn đất nước
Thương quý giọt máu đào để Tổ quốc quyết sinh.
 
Người có dám bắn vào
Những quanh co hiểm trở ở trong mình
Đốt cháy những vùng khuất lấp
Lột bỏ từ trái tim những u bướu bầy nhầy xác thịt
Và thanh tẩy đêm lòng bằng ánh bình minh?
 
Tổ quốc ơi, con không muốn đón người từ cõi chết hồi sinh
Tổ quốc ở trong con có trái tim tự cường ngạo nghễ
Lưng tựa dãy Trường Sơn
Chân trụ vững trên ngàn dặm bể
Mắt dõi xa xăm, hiên ngang với muôn trùng
Như vầng mặt trời rực sáng từ Đông.
 
 

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới

Album ảnh

14996839
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
585
3481
11557
30516
47223
14854604
14996839

Server Time: 2019-12-12 12:18:25

Đang có 24 khách và không thành viên đang online

Bản quyền thuộc về Nguyễn Đình Minh

Email: haihuyenphong@gmail.com - Website: http://nguyendinhminh.net

Đã được đăng ký tại Bộ thông tin và truyền thông

Designed by Beone Software Solution