Developed in conjunction with Ext-Joom.com

aaa

Vệt sáng – Tập trường ca mới của Thi Hoàng

Thi Hoàng

Vệt sáng

(Trích trường ca)*

 

Có một tổ ba người là Dân (thanh niên nông thôn), Việt (nguyên là giáo viên) và thợ cơ khí Nhân tham gia vào cuộc kháng chiến chống Mỹ. Kết thúc cuộc chiến thì Dân hy sinh, Việt mất một cánh tay và Nhân nhiễm chất độc da cam…!

Về phía Việt Nam công hoà ta sẽ nghe linh hồn sĩ quan tự sát Huỳnh Quang Nhơn với những tâm niệm chung cuộc.

Xin trích nửa cuối của trường ca này

 

 

Chương 3: Áp chiến

 

Đã thấy rờ rẫm trên trán mình những họa tiết chết chóc

Cả phân trong cơ thể chưa bài tiết ra cũng ém nhẹm rình chờ

Viên đạn đã lên nòng nằm yên lặng ngon ơ

Cái im lặng ra giá và bắt bí

Ngụy lý phải trả giá cao cho chân lý chứ còn gì

Thôi thôi, im lặng nào! Im lặng cả ở trong ý nghĩ

Chớ ồn ào đánh động sự rủi ro

Kìa, mũ sắt và quần áo rằn ri ẩn hiện như ma

Trời nắng gắt cũng không bằng nóng ruột

Hồn vía biến đi đâu chỉ thân xác sờ sờ

Ẩn sau tú ụ đêm những họng súng tò mò

(Có lúc toan mặc mẹ súng ống với đội hình lén đào ngũ về một miền yên ả)

Giật thột, phát hiện ra mình tiềm ẩn đớn hèn quèn láu cá

Ta để ra 15 phút khinh chính mình đấy nhé, nghe chưa!

Pháo nổ tóe loe rất ba chi khơ

Chỉ chết dân ít khi chết lính

Đây là cuộc hành binh “Lam Sơn 719”

Hoa Kỳ chi tiền Việt Nam hóa chiến tranh

Cái công thức quân bản xứ cộng hỏa lực Mỹ đã tanh bành

Đây là chuyện càng khôn ngoan lắm càng oan trái nhiều đấy nhé!

 

Rửa ráy qua loa, tắm táp chiếu lệ

Nhưng súng ống thì lau chùi rất kỹ

Một làn đạn chíu qua thái dương Dân í hị

Thiết giáp phía bên kia chĩa súng vào mồm

Dân há ra rồi ngậm chặt nuốt im

Khẩu B40 trên vai mát tai bóng nháng

Quả đạn nháo nhào ào đi mê sảng

Thiết giáp nấc rậc lên bùm phụp lửa rùm ròa

Có đám mây từ nước Lào trôi qua

Gặp hơi nóng bốc lên mưa lắc rắc

Dân ngước lên! Ôi rõ là mát mặt.

 

Lại thương vợ cái đận chửa vượt mặt ngồi thở hồng hộc

Sắp đến ngày sinh con mà không dám nghỉ làm…!

Á à, lổn nhổn những mũ sắt chạy sau M113, gã cầm máy bộ đàm

Nhân riết một viên CKC từ căm thù? Không từ tình thương vợ

Cái đáng đổ ật ra sõng xoài lên nỗi nhớ

Vợ là cửa sinh còn ta ở đây là cửa tử

(Nhân là nhân (đạo) ư? Nhân chẳng nhận ra mình)

Ngoặc đơn trong ngoặc đơn pháo Mỹ dộng ình ình

Vòng cò súng ngoặc với ngón tay một cam kết chí chết

Ông Nguyễn Văn Thiệu ở đằng kia ông Lê Duẩn ở đằng khác

Hai ông trong đời thực chưa nhìn rõ mặt nhau bao giờ

Còn Nhân ta nhìn rõ người lính Việt Nam Cộng Hoà

Trước ánh mắt là đầu ruồi nòng súng của cơ khí chính xác!

 

Răng chính trị cứng, lưỡi chính trị mềm, chính trị dậy thì chính trị phát dục

Ý thức hệ Việt lúc này trô trố mắt, căng vòm nhãn áp

Dưới bầu trời chỉ còn địch và ta

Nói gì thì nói bằng họng súng khẩu AK

Xả cả băng dài tựa xuất tinh, cực sướng?

 

Bên này gãy xương bên kia rách bụng

Việt văn chương chữ nghĩa ném thia lia

Triết học khóc, triết học nghiến răng những khái niệm phạm trù dãy giụa

Cờ phía nọ cồn cào bay nôn mửa

Cờ phía này khuấy đảo ruột gan lên.

 

Phiến lá xanh vun một sắc ưu phiền

Mặt đất máu me mặt người phờ phạc

Mây nặng trĩu trôi như mủ vỡ ra nhề nhiệt

Khói nấu cơm cùng khói súng ngượng ngùng

 

Chương 4: Kịch chiến

 

Thời gian thành động tờ giống đực ở Tây Nguyên

Ngày 4 tháng 3 năm 1975 hộc lên những cục súc cục cằn

Mắt vón miệng nhè cây đè đất hất

Phong cảnh thành thảm cảnh với những đường đạn đi nguyệch ngoạc

Ngục ngoặc ngô nghê ngơ ngác ngỡ ngàng

Tức bàng quang vãi đái ra loá ngoá nỗi bàng hoàng

Thoảng mùi khai ở người vừa lao lên phía trước

Bỏ lại sau lưng vài lần chết hụt

Bỏ lại cả những cái tên riêng, chỉ còn hai cái tên chung nhất

Là thằng sống và thằng chết lúc này

Chết bằng chút không khí ở trong mồm thở nốt rồi thôi

Sống bằng mắt và ngón tay cứ thấy chỗ nào động đậy

Là bóp cò nổ súng

 

Triết học rất chua ngoa

Chính trị thì đáo để

Còn chiến tranh thì lại rất … mơ màng

Tất cả tan hoang vì chính nghĩa

Lòng người bên này bài xích bên kia

Còn nòng súng CKC của Nhân thì đang bắn tỉa

Cái thằng Dân đen kia, sao mặt cứ ngay ra như ngỗng ỉa

Bắn hết đạn rồi thì lùi về phía sau

(Để bọn ta còn sống nguyên một tổ ba người)

Ông tâm địa tâm thiên tâm hồn gì đấy: Việt ơi!

Đây là trận địa nghi binh

Trên thì đánh vờ, còn cánh lính chúng ta là đánh thật

Hút lực lượng địch vào Plâycu

Phương pháp với âm mưu là thanh toán với nhau ở Buôn Ma Thuột

21 giờ ngày 16 tháng 3 quốc gia sa vào tròng mắt quáng gà

Đường số 7 rùng rục những bàn chân chạy về nơi chấm hết

“Di tản tuỳ nghi” thấy nước bọt trong mồm bốc lên mùi nước chết

Các ông trung ương múa tay trong hai túi quần

Bên chiến thuật nóng bừng bên chiếc lược nóng cháy

Việt cũng chẳng biết mình là ai lúc ấy

Mình đang tháo chạy hay đuổi theo đám lính Cộng hoà

Nằm lại bên đường đứa đã thành ma

Chỉ vừa mới hỏi nhau: “Bình toong còn nước không? Xin hớp”

Giày đinh xanh tuya AR15 lưỡi lê mũ sắt…

Giọng người gãy vỡ bởi những câu chửi thề văng tục

Văng tục như phát biểu cuối cùng

Trước khi từ giã cõi trần gian

 

Thằng Dân đen ám khói lại càng đen

Được phong lên thượng sĩ là thoả mãn rồi

Chỉ thèm đàn bà ngủ đêm nghiến răng kèn kẹt

Thằng Nhân ngăm ngăm đen cũng thành đen

                             biết chả ai tin vẫn ngoác mồm nói phét

“Tao mà cưa em nào là em ấy đổ ngay,

Miền Nam quê tao có trái xoài tượng to gần bằng con lợn…”

Việt trắng thế giờ ngăm ngăm đen nắng gió phương Nam

Đang dạy văn học (làm người) lại bỏ (làm người) đi làm mãnh thú chiến tranh

… Và mũi kim tiêm nhói quắt

Bơm Nôvôcain giảm đau mau tỉnh ra

Nhận lấy mạng sống của mình

Ơ này! Ông Chiến bà tranh

Ông bà chiến tranh sinh ra ta và vứt ở đây này

(Không phải mẹ cha ta,

Mẹ cha ta đẻ ra ta

Không phải ta lờ mờ mà là ta xác thực)

Việt ngất đi tím đen và tỉnh ra trắng toát

Trạm dã chiến quân y cửa rừng rưng rưng nắng thưa

Định chống hai tay ngồi dậy thì hoảng hốt túa rua

Lên chót vót tận đỉnh cao sửng sốt

Cánh tay trái biến đi đâu mất

Chẳng kêu lãnh đạo, không kêu trung ương mà thuận miệng kêu trời!

 

 

Cánh tay ơi! Cánh tay ời

Đã cầm đi mất một thời của ta

Chiến tranh chơi cuộc ú oà

Trước ta thế nọ giờ ta thế này

Nằm thở dài… thôi khỏi tiếc cánh tay!

Chỉ tiếc cái nhẫn bạc bạn tình trao vào ngón thương bên trái

Cánh tay mảnh bom phạt đứt dọc đường

Cuộc chia tay nhá nhay cắn rứt

Những bài giảng văn Việt dạy trước đây nghĩ lại thật buồn cười

Cánh tay rơi vào cuối thế kỷ 20

Là chi tiết của chủ nghĩa hiện thực

Chi tiết ấy như con mẹ hàng lươn mất hút

Chỉ Việt với Việt thôi mà vô cùng phiền trược

Chỉ mình nói với mình thôi đã khác giọng đi rồi

 

… Tổ ba người giờ còn có hai người

Nhân ngăm ngăm với Dân đen thân thiết của tôi ơi!

Đừng chết nhé, xin các người đừng chết

Tôi đã quăng một cánh tay vào hàm răng của cuộc chiến tranh rồi

Nhân Dân giờ ở đâu trong chiến cuộc tơi bời

Trộn Nhân Dân vào cuộc tàn khốc

Thương Dân đen mặt mày ngờ nghệt

Trách thằng Nhân ngăm ngăm cục tính lại thương người

Mùi ête và thuốc sát trùng chả làm sạch được ý nghĩ của tôi

Ai chết thì chết chứ Nhân Dân đừng chết

Bóng râm cửa rừng đẹp quái đẹp ác

Những thương binh mất chân cụt tay mù mắt…

Mà cửa rừng bóng râm đẹp đến thất thần

Cô y tá da hồng tràn ra ngoài áo quần

Thơm chìm bịm cái mùi thơm cơ thể

Tiếng chim hót ví von gọn thon lọt vào xương tuỷ

Mặc chiến tranh thả phanh thô bỉ

Thô bỉ ngày càng tốn sức dụng công hơn

Chứ mấy ai quan tâm đến cái đẹp khẽ khàng!

 

Chương 5: Tử chiến

 

Ngoác

Roạc

Nổ bầm

Chết nhịm

Da ngày bong tróc

Vành đai Sài Gòn dòn rụm

Lai Khê - Đồng Dù - Tân An - Biên Hoà…

Những địa danh quyệt qua tai khét lẹt

Mũ sắt đọng máu người dấp dênh bên chân

Ai gục xuống giữa đường

Bánh xích xe tăng ngúc ngắc tần ngần

Rồi giật nghiến lên thân người không biết còn sống hay đã chết

Văng ra từ đâu những vỡ nát buông tuồng đang tản nhiệt

Vài hạt mưa rơi vào mảnh bom bốc hơi xèo xèo

 

Đưa mép quơ một hớp gió nhạt phèo

Máu đọng cục ở bắp chân

Dân chạy theo Nhân dục dà dục dặc

Những ngôi nhà mái mím cửa chịt

Một con chó lạc sủa mắng chiến xa

Máy bay gào như nước sôi đổ ra

Nòng pháo nhòm dọc sống lưng lạnh ngắt

Trung liên RBD rấc lên cười sằng sặc

(Giá có Việt ở đây, nó xả AK tế nhị hơn nhiều)

Tá hoả nghe những miệng súng nói điêu

Sự thật chết như là…chưa chết

 

Bên kia 240 nghìn quân

Bên này 280 ngàn quân

Quân số quấn quanh thắt lưng trung ương

Quân số nai nịt tướng lĩnh chắc bụng chắc dạ

Cửa vào nội đô đập vào trán lính lạ

Những ngã bảy ngã ba xước ngược lên cằm

Khói đen nhoà những ánh mắt dao găm

Đạn như nhổ bọt vào mặt nhau

Nước dãi thành máu chảy xuống ngực nhàu

Dở sống dở chết

Tí chết

Chết

Một li một zem rủi may

Pháo dần

Đạn quyét

Sác xuất sống còn như những lưỡi dao lam lạng lách

Rạch hồn vía ra khỏi thịt da

Sắt thép đảo điên dân chủ cộng hoà

Khói nôn lửa mửa

Chiến xa hằn học bánh xe di mặt đường ứa nhựa

Răng ngổn ngang trong mồm

Trên chốt điểm cờ ưỡn ẹo bay van vỉ dỗi hờn

Chính nghĩa chính ngung gì mà ác thế!

 

Cờ nọ cờ kia cũng bay cùng một gió

Hà cớ gì lại chia phe đánh nhau

Thôi im đi! Đừng có càu nhàu

Cái thằng Nhân đầy đầu tư tưởng xét nại (lại)

Dân đen quát lên văng cả nước dãi

Đưa quả đạn B40 lên cho tao!

Nhân Dân níu vào nhau ngã dúi xuống bờ rào

Máu bắp chân Dân khô bong ra như rỉ sắt

Không có thời gian để bã bời mệt nhọc

Níu vào sự hoảng hốt của mình

Mà ngoi lên

Ồ để kháng khá gần và tiếng súng nghe quen

Ầy a! M6-30 đại liên Mỹ

Cánh lính Bắc gọi nó là mõm quỷ

Đừng đùa với cơ khí sát thương tỉa tót của Hoa Kỳ

Nhân xót thương Dân trong bom đạn ê hề

Cố tha đôi giầy nhặt bên đường đến lúc xỏ vào chân thì quá chật!

Vô lý ầm ầm, vô lý thật lực

Trẻ con dại đánh nhau đã đành

Người lớn khôn rồi cũng lại đánh nhau!!!

 

Pàu pàu pàu, pàu pàu

Đáng nhẽ phải pằng pằng pằng pằng pằng

Mẹ kiếp, nổ kiểu Mỹ có khác

Nhân Dân núp sau mô đất con che mông thì hở ngực

Đơn vị chết đã nhiều trống vắng tận ruột gan

Qua sợ hãi rồi đến chếnh choáng ương gàn

Cái chỗ ngứa sau lưng giá trúng đạn thì hay biết mấy (?)

 

Nỗi đau buốt từ vết thương lớn nhanh như thổi

Dũng cảm cùng liều lĩnh cứng hàm

Tê dại cả chân răng

Thèm cắn vào vú đàn bà ngay từ tuổi mười lăm

Giờ là ổ đề kháng lùm lùm mê cuồng chí mạng

Phẩy con kiến từ đâu tần ngần bò ngang trán

Dân áp B40 vào bắp chân đau

Nhắm mắt vỡ đầu

Đứng sựng lên

Chớp choáng đười ươi tươi muốt

Lửa béo mầm nần nẫn nhoả phình lên

Nhân ôm lấy Dân nuốt chửng những cục cằn

Không biết nó xối quả B40 khi còn sống hay khi đã chết

 

Chương 6: Sắc phong

 

Mảnh tường vỡ mở chân trời tê dệt

Hồn người đi bỏ lại xác bên đường

Về hướng nào tìm hơi hướng quê hương?

Từ chiến sĩ Dân thăng lên liệt sĩ!

 

Chương 7: Ám thoại

 

Sài Gòn bung xoã

30/4/1975 dâng lên ngang cằm

Hớn hở háo hê hãi hùng hổn hển

Giọng Bắc giọng Nam bá quàng rịn ứa

Chính trị nạ dòng hồi xuân diêm dúa

Sài Gòn tân văn phồn hoa dạ thưa

Không gian dãn ra muốn phả cơn gió mát

Bằng cờ đỏ sao vàng bằng râu Hồ Chí Minh

Cũng nghe phập phều xô đẩy dưới chân

Sóng di tản vỗ vào lưng số phận

Gió xoa vuốt những lằn ranh tanh máu

Cười vui rạn vỡ...

Có cái chết còn tươi nguyên

Mà đã rơi ra ngoài trí nhớ

Vỏ ưu tư vải liệm với quan tài

Bóc ra thì sự thật cuối cùng vẫn là người

Lịch sử là xoá sổ và ghi sổ

Đây là người lính Việt Nam Cộng Hoà tự sát vì danh dự

Cái tên đọc lên như muốn bá vai ai:

Huỳnh Quang Nhơn

 

Chính trị là những cái khuôn đổ những tâm hồn

Đông cứng lại định hình xầm mặt quát

Trong tiếng nói có rất nhiều va đập

Những cuộc chiến tranh thai nghén trong mồm

Cuống nhau ăn lên những bán cầu đại não

Triết học thành con ở

Nguấy bột và nấu cháo

Nhồi cho cuộc chiến phổng phao

Ý chí luận rồi vũ khí luận

Mong chế biến trái tim thành lựu đạn

Đem những nụ cười phơi khô trên giác mạc tuyên truyền

Hồn vía bơ vơ

Lê Văn Dân

Với Huỳnh Quang Nhơn

Vứt lại thân thể ở xó xỉnh nào

Thoát xác thành linh ẩn dịu dàng hương khói

Nghe thơm thơm giọng nói

Những âm hình phong quang:

 

- Tôi là Lê Văn Dân

Tôi chết như nhận phần

Sợ mình không được chết

 

- Thế gọi là hy sinh

Mình là Huỳnh Quang Nhơn

Mình là kẻ tự sát

 

Nhơn (Nhân) Dân tâm sự với nhau như gói bánh buộc lạt

Như gạo mới cá tươi trong một tiếng nói khác

Mà chả cần thực phẩm cũng nên

Ngay giọng nói đã thấy ngon

Giọng nói như là ăn được

 

 

 

Lê Văn Dân:

Sài Gòn đẹp ơi là đẹp

Mình vào tận đây đánh nhau

Anh thấy thế nào anh nhỉ?

Chứ tôi thấy nó... thế nào?

 

Bên thì phải cộng sản vào

Bên thì tư hữu bằng được

Có khi từ chuyện tào lao

Mà rồi thành ra chiến cuộc

 

Thôi thì nước nhà thống nhất

Cũng nên lấy thế làm vui

Đành lòng người Nam kẻ Bắc

Cùng nhau chết dập chết vùi

 

Huỳnh Quang Nhơn:

Chúng ta như những con mồi

Lịch sử tiêu hoá phần xác

Còn phần hồn thì bỏ mặc

Ăn được hồn đã ăn luôn

 

 

Chiến tranh thốc cơn buồn nôn

Oẹ ra những ý thức hệ

Chúng ta nôn nao nhớ mẹ

Lại đi tìm cửa đầu thai

 

Gói vào thế kỷ hai mươi

Mở ra thế kỷ hai mốt

Mong thời gian khoan tính đực

Đàn ông là chồng... chiến tranh

 

Lê Văn Dân:

Đấy rồi còn tôi còn anh

(Dẫu chỉ là hồn là vía)

Nhiều người thích làm tướng tá

Thế thì vẫn còn đánh nhau

 

Vẫn còn súng đạn càu nhàu

Đâu đó nện nhau chí tử

Dân dã thì rên ư ử

Quan lại tranh nhau tự hào

 

Tự hào tự xu gì đấy

Tiền rời mệnh giá không cao

Tôi liệt sĩ anh tử sỹ

Chết rồi mới thấy thương nhau!

 

Huỳnh Quang Nhơn:

Hồn ta giờ thấy đồng bào

Thắm thiết hơn là đồng chí

Đồng chí lạnh như kim khí

Đồng bào ấm tựa bóng cây

 

Nước ta thì hay học đòi

Nước Tàu vừa gian vừa hiểm

Nước Mỹ thì chỉ thực dụng

Mình nói năng như tấu hài

 

Chỉ thương những người vẫn còn sống thôi

Xô dạt vào vùng nửa kia nửa nọ

Chữa bệnh đau tim bằng xoa dầu gió!

Nghĩ vẩn vơ thành tư tưởng cơ à...?

 

Gói Sài Gòn vào chiếc khăn mùi xoa

Hà Nội trương nở như chiếc bánh phồng

Mà nhân là loa truyền thanh công cộng

Da dẻ nứt rạn lấm tấm mụn đầu đinh chiến thắng

Chẳng hơi đâu nghe hai linh hồn lính ám thoại ấp iu

 

Giường chiếu trộn những chàng Kim vào với những cô Kiều

Tiếng rên rỉ duỗi ra í a phờ phạc...

Dân gian thiếp vàng vào giấc mơ phồn thực

Có lá cờ đỏ sao vàng ở trên (phía Bắc)

Ba vạch cũng vàng ở dưới (phía Nam)

Mà sao lá cờ cứ bay trong ruột gan

Tỉnh dậy thấy một ta ở trong ta lạ hoắc

... Hoá ra là ta thật đấy chứ ta nào?

 

Cái tổ ba người:

Dân chết, Việt mất cánh tay, Nhân nhiễm chất độc da cam

Cơ chể rụng rời

Cuối những năm 90 (thế kỷ 20)

Lạm phát mấy trăm phần trăm. Thiếu thốn

Mang cả ý nghĩ  ra làm thức ăn

Có những hôm chẳng biết làm chi

Đi lơ vơ ra phố tìm tiền

Trong bụng đói có lời ru phát chẩn

Lời ru tạm bợ cho đỡ đói lòng:

À ơi!

          Văn hoá, chính trị, tiền nong

          Ba con cùng béo vặt lông con nào

          Vặt lông chính trị cho tao

          Tiền nong, văn hoá chi vào nồi canh

Nhếu nháo tự ru

Cho mặt đỡ héo

Cho da đỡ xanh

Cho lòng nhủ lòng chỉ làm dân chứ không làm giặc.

Viết đến đây thì tắc

Thôi không cố làm gì

Tắc thì viết sang chương khác

 

Chương cuối: Gọi khẽ

 

Nghĩ đến độ mở của vũ trụ mà ta lạnh gáy

Nghĩ đến độ duỗi của thời gian làm ta câm mồm

Lạnh gáy câm mồm là khoa học tự nhiên hay khoa học xã hội nhân văn

Vũ trụ là bãi cát thì trái đất chỉ là hạt cát

Một thời kỳ chảy xiết hay ù lì chưa đủ cho một tiếng thở dài của dòng thời gian.

Ai kia, sao đột nhiên tự vả vào mặt mình

Hoá ra là muỗi đốt!

Cứ tưởng là hối hận mà phủ nhận bản thân

Thì ra là đấu tranh với... muỗi (?)

Việc ấy từng xảy ra trong không gian, thời gian

 

“Ta là ai” câu hỏi ấy đã nhàm

Ai là ta? Hỏi một câu lộn ngược

Và thấy rất nhiều ai ở trong gan ruột

Không phải là thức ăn đâu

Ăn làm sao nổi ngần ấy mạng người

Có khi là ai đang xâm chiếm ta thôi

Ta đã dành nhiều thời gian sống để làm người khác

Người khác thích văn chương

Người khác mê triết học

Đâu có phải là ta

Ta thật ra chỉ bòn mót trên mặt đất này để kiếm ăn thôi

Tâm lý muốn tung hê còn sinh lý thì mơ tìm cái lạ

Mà trái đất thì trời ơi

Nó cũ quá rồi!!!

Cả chiến tranh thì cũng cũ quá rồi

Vậy mà nhiều khi không thoát được. Trời ơi!

Nước giải trẻ con giải được khối sự đời

Quên bất cập bất công đi, thay quần cho nó

Cù nó cười vãi rắm ra, hỏi cái gì thế hả

Nó bảo: Cứt kêu đấy,

Giật cả mình!

Kiến trúc thượng tầng chống gậy

Đi ra khỏi hộp sọ rồi, không biết đi đâu

Mặt trời nắng choá lên như là quát tháo

Những ý nghĩ loanh quanh lại trở lại trong đầu!

Internet là manh nha hệ thần kinh một đất nước toàn cầu

Rồi sẽ có ông kiểu như chủ tịch uỷ ban hành chính thế giới

Đang biến đổi gien để sinh ra một loài ruồi mới

Ruồi chính trị

Hay triết học

Lại bâu đậu vào những nỗi trông mong, đợi chờ

Chờ đợi tiêu hoá những gì từng đã xảy ra

Để lại đợi chờ... Vợ gọi ra ăn cơm

Nghĩ nốt chuyện giời ơi rồi vào mâm bê bát

Mùi thức ăn rất là bảo thủ

Như ta đang nhai chính ta trong mồm

 

Quen thói cán bộ mà

Có đi tu lại lấy pháp danh là Thích Tăng Lương

Phật sẽ mỉm cười

Nụ cười hoa sen thắp đèn trong máu

Sáng và ngân nga như chuông chùa

Sáng và ăn được như hạt gạo

Ánh mắt người tử tế vẫn lau dọn quét tước ruột gan mình

Bài tiết ra một khuôn mặt khát danh, nói năng xiên vạy

Hoa sen ơi hoa sen

Xin cúi lạy

Xin hoa sen thơm sáng tối tăm này.

 

                                      2012 - 2014

------------------------------------

  *   Những năm gần đây Thi Hoàng có cho ra tập thơ “Chìm trong mật nóng” sau đó ít xuất hiện. Trên ban công của một căn nhà nhỏ yên tĩnh nằm sâu bên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm (Q.Hải An), mỗi lần đến vẫn thấy ông im lặng nằm trên chiếc ghế xopa cũ ngước mắt nhìn trời ưu tư thăm thẳm. Hỏi thì ông trả lời “tao đang viết cái trường ca”, hỏi viết về gì? Ông thủng thẳng: “chiến tranh” .

     Ròng rã 2 năm trời viết trên giấy, rồi nhờ đánh máy. Có lẽ do lao lực nên tháng 6/2014 ông ốm nặng, người gầy như que củi. Tháng 7/2014 ông thông báo: “ Tao viết xong cái trường ca ấy rồi và từ nay không hút thuốc nữa”.

   Ban đầu, tôi xem bộ bản thảo viết tay của ông đầy rẫy các ký tự, mũi tên, dập xóa khó lòng mà cảm nhận được đầy đủ, nhưng chỉ những câu, những đoạn đọc được đã cảm nhận thấy được ở trường ca này có một điều gì đó rất khác biệt. Nó không chỉ là hình thức, câu chữ mà là thông điệp tư tưởng từ tác phẩm. Hôm nay, mới có dịp xem lại bản hoàn thiện đánh máy từ “bản mềm” ông nhờ gửi cho vanhaiphong.com và thấy tất cả những điều gửi gắm của ông sâu thẳm, nhân văn của chàng chiến sỹ binh nhì và một thi sỹ đầu đàn của thi ca đương đại Việt ẩn tàng trong đó.

Trường ca “Vệt sáng” có 4 phần: Tuyển quân – Luyện quân –Chiến đấu và Hậu chiến; trong mỗi phần có nhiều chương nhỏ.

Cả trường ca là cuộc hành trình của người lính vào cuộc chiến tranh từ bắt đầu đến khi nó kết thúc đầy khốc liệt và những vang động âm ỉ yêu thương và đớn đau thời hậu chiến. Bắt đầu từ việc “nạp khí Yên Tử” thời kỳ luyện quân, những chặng đường hành quân qua các miền lịch sử và chết chóc, đến cuộc chiến tràn máu đổ tàn khốc Nhưng điều quan trọng không chỉ ở đó, mà là từ đó bật lên những ánh nhìn, tầm nhìn, những quy nạp của thi sỹ về hiện thực cuộc chiến tàn khốc giai đoạn 1954-1975 tại Việt Nam.  Phải chăng đó chính là “Vệt sáng”?

Triết học rất chua ngoa

Chính trị thì đáo để

Còn chiến tranh thì lại rất … mơ màng

Tất cả tan hoang vì chính nghĩa.

Trong điều kiện hiện thời, được sự đồng ý của tác giả, chúng tôi xin trích đăng một phần của trường ca này.

 

 

 

 

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới

Album ảnh

16830443
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
1596
2103
12015
19321
42306
16682834
16830443

Server Time: 2021-09-18 23:10:18

Đang có 40 khách và không thành viên đang online

Bản quyền thuộc về Nguyễn Đình Minh

Email: haihuyenphong@gmail.com - Website: http://nguyendinhminh.net

Đã được đăng ký tại Bộ thông tin và truyền thông

Designed by Beone Software Solution