Developed in conjunction with Ext-Joom.com

aaa

daisu1260945910
      Nhưng một cơn bão đã ập xuống.
Hôm ấy, Nhung đi lấy hàng, chiều muộn đã xuống, tôi thấy ruột nóng như có lửa,chờ mãi vẫn chưa thấy Nhung về. Tôi lấy chiếc xe máy chạy ngược hướng Nhung đi để đón và giải toả sự nóng ruột. Cách ốp khoảng 4 km, một chiếc Tăcxi thùng đổ ở ven đường. Tôi dừng lại nhìn ngang vạt đồi lúp xúp trong nhá nhem tối để tìm nạn nhân thì nghe thấy những âm thanh lạ. Tôi từ từ rẽ cây tiến lại. Nhung đang vùng vẫy còn bốn gã đàn ông cao to tồng ngồng đang cười nhăn nhở, vạt áo trước của Nhung đã bị xé toạc. Tôi bật con dao đặc công, lao đến như một cơn lốc. Hình như tôi đã đánh bốn tên khốn nạn ấy bằng cả sự căm tức đến tột cùng. Những khối thịt lần lượt đổ xuống. Tôi chỉ tỉnh lại khi nghe giọng Nhung :
- Đừng anh, đừng giết chúng rầy rà to đấy, mình là dân ngụ cư mà !
Nhung kéo tôi dậy,chúng tôi dìu nhau đi xuống, được một đoạn thì một phát súng nổ. Nhung chỉ kịp kêu: "Anh ơi!" rồi ngã xuống tôi vội đỡ Nhung dậy, trong khi bốn thằng đàn ông kia chạy thục mạng xuống đồi.
Tôi choáng váng, lay gọi mãi, nhưng Nhung đã ngừng thở. Cổ họng tôi nghẹn đắng. Có một cái gì đưa lên như vít lấy cuống họng. Tôi muốn gào lên, thét lên mà không được. Nước mắt tôi rơi lã chã trên khuôn mặt Nhung nhạt nhoà trong bóng tối, chỉ còn đôi mắt vẫn mở vô hồn. Tôi điện thoại cho Trưởng Op xin hỗ trợ, rồi ôm Nhung vào lòng vuốt mắt cho em.
Ngày chiến đấu ở biên giới Tây nam, tôi đã ôm xác nhiều đồng đội chạy trong mưa đạn, nhưng chưa bao giờ thấy bi thảm thế này vì đó là đất của mình và mình có thể xả súng bắn như vãi đạn vào kẻ thù ngay lúc ấy, hoặc trận đánh ngày mai. Nhưng hoàn cảnh bây giờ thì không thể. Tôi đã khóc, đến bây giờ tôi cũng không định dạng được tiếng khóc của mình, hình như nó không chỉ là đau xé tâm can mà còn là uất ức tủi hổ cho chính mình...
Tuyết bắt đầu rơi dày hơn, bầu trời trắng lạnh một màu tang. Đêm ấy chúng tôi khâm niệm cho Nhung và chiều hôm sau thì hoả táng. Tôi nâng chiếc bình gốm đựng nắm tro tàn đạt vào một ô nhỏ trong nhà mồ, thận trọng ghim bức hình đẹp nhất của Nhung bên ngoài. Nhung ơi, người con gái đất Quảng...em yêu bài hát về đôi bờ Hiền Lương..bây giờ thì bến thuyền xa cách thật rồi...
Tôi bước ra khỏi nhà mồ, ánh sáng nhạt thếch của buổi chiều Đông Âu trông như thê thảm hơn và tuyết vẫn rơi từng hạt vào tim tôi buốt lạnh . Ông trưởng Op xiết tay tôi :
- Tất cả đã qua rồi, phải cố mà sống rồi có ngày trở về. Cậu phải cẩn thận đề phòng hơn đấy.
Tôi gật đầu bước về phòng, con chim gáy xù lông ủ rũ nhìn tôi buồn rầu. Tôi đổ những hạt thóc cuối cùng cho nó, nhưng nó chẳng buồn ăn. Tôi vơ vội mấy ổ bánh mì và đi ra khỏi Op. Bây giờ tất cả những hình ảnh thân quen đều làm tôi đau khổ và ngột ngạt.
Tôi vừa đi vừa nhớ lại câu nói cuối cùng của Nhung, hình như từ "ngụ cư " Nhung dùng không chuẩn nhưng nó làm tôi tỉnh ra! Một nỗi chua chát dâng lên. Phải mình ở xứ người giữa thời kỳ bất ổn định của đất nước này, người nước ngoài như cái gai đồng thời cũng là miếng mồi trong mắt bọn côn đồ chính quốc. Cảnh sát không mấy mặn mà với người nhập cư...
Thình lình, một tiếng nổ chát chúa khiến tôi tĩnh lại, nhìn về phía Op. Một đám cháy đang bùng lên. Tôi quyết định chạy về nhưng điện thoại lại réo :
- Độ hả? cậu ở đâu trốn mau chúng nó đang tìm giết cậu đấy!- giọng ông trưởng Op hoảng hốt.
Tôi vẫn trở về trong cái kiểu riêng của thằng lính đặc công năm xưa. Cái kiot của Nhung giờ chỉ còn là đống tro tàn. Ngồi trên mái nhà tôi nhìn rõ bóng dáng của hàng chục tên côn đồ lăm lăm vũ khí đang đạp phá châm lửa cái ki ốt của tôi. Không chịu được, tôi quyết định cầm một thanh gỗ lao xuống. Hai thằng lãnh trọn hai nhát gậy, chúng kêu lên như bò rống. Những viên đạn đuổi theo tôi nổ lụp bụp trong tuyết. Khi chạy xa Op tôi mới tháy hai chiếc xe cảnh sát rú còi lao tới...
Tôi đi như mộng du và khi nghe tiếng chó sủa mới dừng lại. Hoá ra mình đã đến bãi chó hoang. Tôi nhớ có cầm theo mấy ổ bánh mỳ, nên vò vụn đáp ra. Ngồi tựa vào bức tường đổ mệt mỏi, bất lực, trống rỗng và tôi xỉu đi...
Tôi thấy một bàn tay rất ấm xoa lên mặt tôi và giọng nói ngọt ngào -"Tay ải tay ai ?"- " Tay nhủng tay Nhung !" chúng tôi cười vỡ ra ôm nhau lăn trên tuyết, lăn mãi lăn mãi, tới lúc Nhung vỗ vào lưng tôi :
- Quê mình rồi kìa anh ! Theo tay Nhung tôi ngớ ra.
Ôi quê mình cái cổng làng có cây đa nghìn tuổi đây rồi. Cái rễ của nó rủ xuống như bộ râu của ông già khổng lồ ngồi kể chuyện thần tiên nơi cái làng ven biển. Những cánh đồng hoang sao bây giờ bạt ngàn những đàm hồ. Tôm bơi trong đêm sáng rực mặt nước .Hình như là tiếng chày giã cốm, mùi cốm phảng phất thơm ngậy. Con chim gáy cất tiếng gọi cúc cu! Cúc cu! Rồi theo đàn bay dọc thảm lúa vàng. Tôi chạy theo gọi rối rít " Chim gáy ơi, nhớ về đấy"- "Cúc cu.cúc cu" tiếng chim vọng lại...
Tôi choàng thức, trời đã bềnh bệch sáng. Hàng trăm con chó nằm vây chặt lấy tôi. Tôi chợt hiểu lũ chó hoang đã ủ ấm cho tôi cả đêm qua. Rất thận trọng tôi quay về Op. Công việc đầu tiên là về nhà xem con chim gáy. Tôi tìm mãi trong đống tro tàn đổ nát, con chim gáy lông cháy trụi nhưng sải cánh của nó vẫn xoã ra trên đất như muốn ôm chặt một vật gì. Tôi ngồi phệt xuống thẫn thờ nâng con chim trên tay, xác nó khét lẹt chỉ còn đôi mắt trong  mở to như khao khát bầu trời ? Tôi đặt nó xuống và bất chợt nhận ra nơi con chim nằm xoải cánh chính là nơi tôi thường cất giấu những đồng tiền tiết kiệm.
Ôi con chim gáy, người bạn của tôi, tao làm khổ mày, tao có tội với mày. Có phải mày đã cùng Nhung bay vào giấc mơ của tao trên bãi chó hoang  giữa đêm tuyết lạnh để đưa ra cái thông điệp về quê không? tao sẽ mang mày về nơi cánh đồng vàng của quê chúng ta, mày sẽ có thóc ăn, sẽ được bay cùng đồng loại và tự do ngân nhịp Cúc cu! Cúc cu! ...
Và tôi lại oà khóc trên nền đất cháy ngổn ngang như điên dại.
+
+    +
Độ ngừng kể, anh đứng dậy lấy chiếc khăn bông trắng lặng lẽ và âu yếm lau chiếc khung ảnh Nhung, rồi cũng như vậy cẩn trọng lau chai nước trắng. Anh thắp thêm một tuần nhang nữa và đứng bất động. Hương đồng tràn vào căn phòng yên tĩnh. Lần đầu tiên tôi nhận ra cái mùi hương ấy chỉ có ở đồng quê của tôi. 
Hải Phòng Tháng 10 năm 2007
 

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới

Album ảnh

15006904
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
1595
6047
21622
30516
57288
14854604
15006904

Server Time: 2019-12-14 15:23:53

Đang có 40 khách và không thành viên đang online

Bản quyền thuộc về Nguyễn Đình Minh

Email: haihuyenphong@gmail.com - Website: http://nguyendinhminh.net

Đã được đăng ký tại Bộ thông tin và truyền thông

Designed by Beone Software Solution