Developed in conjunction with Ext-Joom.com

aaa

Thơ

Nguyễn Đình Minh - Chùm trên "Nhà văn và tác phẩm" số 18.

 Tạp chí "Nhà văn và tác phẩm" số 18 đã giới thiệu chùm thơ 5 bài của Nguyễn Đình Minh rút từ tập thơ "Thức với những tập mờ" đã xuất bản bới Nhà xuất bản Hội Nhà văn năm 2014. Các tác phẩm được in dưới đây do Nhà thơ Đặng Huy Giang tuyển chọn. Xin trân trọng giới thiệu cùng đọc giả.

Ngơ ngác …phố.

Huyện hóa quận, xã hóa phường

Mặc váy ngắn, đánh môi son em thành gái phố

Lũ trẻ xì xồ tiếng tây bồi, nhuộm mắt xanh, tóc đỏ

Cha tìm quán nước vối ven đồng

Gặp vị đắng cà phê.

 

Ngơ ngác lòng đường…một lũ bò bê

Những sợi rơm vẫn vương mặt lộ

Cầm những bó tiền, dày như tiền âm phủ

Mắt mẹ thẫn thờ

Lòng thắt nỗi âu lo?

 

Phố mới lên tầng mất dấu những bờ tre

Ruộng đã bán không còn tên làng cũ

Chợp mắt qua đêm biến thành người phố

Tỉnh dậy còn mơ … cót két vó bè!

 

Vết bùn chua vẫn vàng cáu mặt da

Sáng mở mắt phố ùa đầy nhức mắt

Ngột ngạt giữa chất chồng đồ đạc

Lòng khát khao trắng gió cánh cò.

 

Từ giã cuốc cày, chưa dứt nỗi đồng quê

Chông chênh giữa bốn bề người xe ồn ã

Con trâu cuối cùng chưa kịp rời khỏi phố

Nằm thần thờ nhai bóng trăng xanh.

 

                          Hải An- Hải Phòng 2004

 

Những hạt vàng ta buông bỏ

Bỏ lại một dải hoàng hôn như bài ca dao chín

Con tàu đè gió vút đi muốn cướp khoảng thời gian

Dòng người ken dày

Hối thúc những động cơ nuốt không gian

Quên một chiều thu vàng đang mọng.

 

Những ý nghĩ dồi chật khái niệm “tiền – hàng”

Những toan tính rối bời âm dương, phân số, hỗn số

Mắt hoá mù màu khi sương giăng như sữa

Hội đom đóm đã châm đèn

Kết hoa lửa trong đêm…

                                                 

Vẫn còn chiếc xe ngựa theo gió trôi cạnh sườn non

Ông lão vuốt chòm râu nhuộm đầy trăng bạc

Suối du dương  khoan thai

Khúc tình ca ngàn năm sơn cước

Lấp lánh những giọt sao xanh rơi trên cỏ đường mòn.

 

Cướp thời gian để kết thúc nhanh vào một không gian

Những bước chân dấn mình vào chiếc hang tâm trạng

Buông mất những ga vui

Những bến đậu đầy sắc màu trần thế

Hương hoa thơm thấm ướp từng giây

Và thời gian ánh vàng lấp lánh.

 

 

Đám ma thời công nghệ

Những tiếng kêu gào xé ruột xé gan

Phát ra từ một đĩa CD có kèm theo nhạc

Người quá cố nằm giữa thơm khói hương trầm

Và rất nhiều vòng hoa

Bung nở loẹt loè, vô cảm như cùng khuôn đúc.

 

Những khách viếng quanh quan tài

Quần áo là phẳng phiu như đi dự tiệc

Im lặng.

Nhanh.

Và không nước mắt.

Hình như nước mắt rơi cũng tổn hao một quỹ thời gian?

 

Gương mặt trong áo quan thoáng cười nhẹ màu son

Điếu văn tụng ca hết lời thống thiết

Những ngẫu nhiên biến thành tất nhiên bất diệt

Tròn trĩnh điểm mười.

 

Sau cái bấm nút và sau khoảng khắc lửa lò thiêu

Chuỗi sinh – lão – bệnh – tử  kiếp người

Hoá những hạt tro gom vào trong bình gốm

Và hiện tại mờ dần 

Muôn áp lực xô nghiêng, nhịp ngày mới lại lên

Bụi thời gian vùi những vòng tang trắng.

 

Cái tên riêng một đời người với tranh đấu nhục vinh

Tích lại thành mấy con số vô hồn: ngày giỗ

Trong tiết tấu của thời điện tử

Quá khứ, tương lai  chạy bằng pin như ảo ảnh lịm dần.

 

Đã biến mất những cánh đồng tâm hồn

Những mầm xanh rất đời hình như không có thật

Bỗng thấy hoài nghi, người trong quan tài có chết

Còn những khách viếng đám ma

Có sống thật không?

Và những cánh hoa tâm linh

Vô hồn, phả vào không gian mùi hương nhựa (!)

 

 

Con tò he

Đôi bàn tay nghệ nhân trộn hương đồng vào bột nặn

Cùng gấc đỏ, lá riềng xanh, vàng sánh nước hoa hòe

Gạo nếp làng trắng một màu mây nõn

Thành thế giới muôn loài

Sôi một góc chợ quê

 

Ẩn chìm trong mỗi dáng tò he

Vơi đầy những nỗi niềm mưa nắng

Chú trâu nằm dưới gốc đa nhai bóng chiều đủng đỉnh

Con chim khát bầu trời

Giang cánh đợi bay đi…

 

Bao đêm một mình chong mắt nhớ ngày xưa

Những thần tiên làng quê đều tình sâu nghĩa nặng

Trong tâm trí ấu thơ đầy hoa và nắng

Kèn thổi tò…he… đằm gió vườn nhà.

 

Trở lại chợ phiên sau bươn trải giang hồ

Se thắt lòng… ngày sương rơi trắng tóc

Người cũ năm nào hồn tan vào mây nước

Bầy con giống ở nơi đâu

Chúng có kiếp luân hồi?

 

Vẫn gấc đỏ, lá riềng xanh…gió tất tả dưới trời

Hương thời gian rưng rưng mùi bột nếp

Bấm mãi đốt ngón tay, lần tìm những thăng trầm được mất

Tôi hóa tò he

Ngơ ngẩn giữa chợ chiều.

 

Thong thả ở dưới trời.

Mây trắng nâng núi lên trời cao

Ta nâng giấc say của mình trên lưng ngựa

Khoan thai theo sau trên con đường mướt cỏ

Em rực rỡ váy Mèo

Như cánh bướm vờn hoa.

 

Trôi xanh êm giữa rừng lá mở

Giấc mơ bồng bềnh theo sương thả chơi vơi

Có bình yên nào hơn được nằm trong mắt vợ

Tiếng khèn say dan díu lứa đôi?

 

Bậm bịch vó câu vỗ vào sườn đá

khói bếp xa xa…nhuộm tím nắng chiều

Rừng xao động,  đào vương hồng mặt suối

Mùa cách mùa có mấy quăng dao

 

Trăng treo giữa võng đèo như trái chín

Đêm núi cao ai tẩm ướp hương hồi

Em ở ngay bên, mắt cười lúng liếng

Và thì thầm tiếng của em thôi

 

Ừ, gió cứ cô đơn bay mặc gió

Lửa rượu tình gọi núi kết đôi

Bếp nhà mình bên sườn non đang đỏ

Tựa vào em,

Thong thả ở dưới trời.

 

 

 

 

 

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới

Album ảnh

  1. Thời tiết
  2. Lịch
loader
14666621
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
4674
4674
17358
26016
59271
14607307
14666621

Server Time: 2019-09-18 06:33:15

Đang có 61 khách và không thành viên đang online

Bản quyền thuộc về Nguyễn Đình Minh

Email: haihuyenphong@gmail.com - Website: http://nguyendinhminh.net

Đã được đăng ký tại Bộ thông tin và truyền thông

Designed by Beone Software Solution