Developed in conjunction with Ext-Joom.com

aaa

Thơ

Chùm thơ từ Trại viết Tạp Chí Văn nghệ Quân đội

Xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc của trang Wb chùm thơ NĐM từ Trại viết của Tạp chí Văn Nghệ Quân đội tháng 3/2015. Dưới đây là chùm 03 bì được chọn đăng trong Tạp chí VNQĐ số đặc biệt chào mừng 40 năm ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước. Chùm thơ là hồi ức, nghĩ suy của tác giả về một thời bom lửa trên dỉa đất Việt yêu thương và hậu quả của chiến tranh để lại, cùng với những khát vọng hoà bình nhỏ bé…

Xác máy bay nóc dinh tổng thống

 

Khô quắt như xác phơi con chuồn chuồn

Nắng nhiệt đới đỏ nóc dinh Độc Lập

Đâu rồi vùng biển lửa, tiếng gầm rú kiêu hùng

Đâu rồi những không gian bão táp?

Mà bây giờ những cánh quạt rũ buồn

Khi tiếng súng đã lặng im

Và chiến tranh chìm sâu dưới tầng cỏ mọc?

 

Giá hiểu trời cao còn có trời xanh khác cao hơn

Để ngộ ra những điều được mất.

Giá nghe được tiếng đất kêu than

Thấu nỗi niềm cỏ xanh thổn thức?

 

Bóng trùm lên cả một vương quốc

Lệnh nghiêng một góc trời

Lúc ra đi không xứ sở quê hương

                       Hai bàn tay buông xuôi không có một hạt cát

Hồn bơ vơ nơi tuyết trắng xứ người.

 

Ngang dọc, điên rồ trong vũng mơ ngộ độc

Vẫn ngỡ bầu trời!

Bay đến chín tầng mây tưởng hóa chúa muôn loài

Sao có thể quên

đã con người không thể nào hóa chúa?

 

                                                          Sài gòn tháng 7/2013

 

 

Dưới chiều mưa Thành Cổ

 

Em xếp những vụn sắt còng queo, những mảnh xác chiến tranh

Thành quán nhỏ đựng đầy ắp tiếng cười và mênh mông gió

Trồi lên từ chiếc vỏ bom rỉ han,  

bông hoa như một mặt trời con chớm nở

toả dịu dàng thanh khiết một làn hương.

 

Có một thời, trời nơi đây bấy nát bởi đạn bom

Lòng mẹ ta trước lúc đi xa vẫn chất đầy tiếng nổ

Đất quê mãi ngàn năm ghim trên mình vết sẹo

Bao số phận người

Tan hóa dưới cỏ xanh.

 

Chính những vỏ thép gang này, đã từng như thần chết rập rình

Muốn bóp nát linh hồn ta,

Và trước nhà ta chúng bao lần gõ cửa

Không đếm được nỗi đau chúng gieo từ quá khứ

Cơn bão lửa một thời còn xoáy buốt dưới trời xanh.

 

Vẫn hiểu em muốn truyền đi thông điệp hoà bình

Rằng tiếng nổ chiến tranh sẽ phủ vùi tất cả

Giọt cà phê rơi cùng chiều mưa Thành Cổ

Nhắc vị hoà bình vẫn đắng ở đầu môi.

 

Vẫn biết trận đánh năm xưa đã cùng trăng lặn ở cuối trời

Cây cỏ đã vá xanh vết thương quê ta những ngày máu đổ

Nhưng làn hoa thơm kia mọc lên từ hồn đau đất mẹ

Neo lại lòng mình

Trong những thoáng chông chênh.

 

 

Những con đường về Nam

 

Những dòng sông trái đất này đều đổ ra biển cả

Đất nước tôi, một thời

Tất cả những con đường đều hướng về Nam

Đôi lứa dằn lòng đem giải yếm bắc cầu tình

nối đôi bờ xa cách

Nỗi nhớ đêm Nam, niềm thương ngày Bắc

Vắt qua bom lửa rập rình…

 

Bao bờ vai con gái dịu mềm 

Gánh những con đường bay qua huỷ diệt

Tuổi đôi mươi

kết hoa mình trên sắt thép

Hương bưởi gội tóc thề vương vấn bước quân đi

 

Vòm ngực trẻ phơi nắng dãi mưa dầu

Chân dép lốp cao su

Và nhịp đập tuổi xuân ngạo cười cõi chết

Cho vạn lý băng xuyên về phía trước

Như dòng máu hồng bất tử dưới trời xanh

 

Nơi không gian, thời gian cháy một niềm tin

Nỗi khát chảy về Nam

như  sông suối vỡ oà  tràn qua ghềnh thác

như lứa đôi đã thương đến đỏ lòng, không thể gì chia cắt

Trái tim yêu mở lối của riêng mình.

 

Đất nước một thời… những con đường về Nam

Dẫu có tên hay không tên, nhưng đều không có tuổi

Tất cả đều hoá thân thành lịch sử

chúng tôi như những hạt hồng cầu

theo đó, mãi trôi đi…

 

 

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới

Album ảnh

17848285
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
250
3129
13104
19212
64979
17704704
17848285

Server Time: 2022-08-18 08:41:48

Đang có 43 khách và không thành viên đang online

Bản quyền thuộc về Nguyễn Đình Minh

Email: haihuyenphong@gmail.com - Website: http://nguyendinhminh.net

Đã được đăng ký tại Bộ thông tin và truyền thông

Designed by Beone Software Solution