Developed in conjunction with Ext-Joom.com

aaa

Thơ

Thơ

Từ bến tàu không số - Chùm bài trên Tạp chí VNQĐ số tháng 4.2016


 
 
 Từ bến tàu không số
 
Hàng cọc neo tàu vẫn trầm tư ngóng đợi ở xa xôi
Vương vấn mặt biển xanh như dấu chân ngựa Gióng
Như những nốt nhạc đại dương cồn cào nhịp sóng
Thưở tiễn những con tàu không số vượt trùng khơi.
 
Những con tàu chạy về Nam bằng trái tim người
Cảm tử biến mình thành những thùng thuốc nổ
Như những đứa con
Nguyện dâng máu mình để giữ nhà của mẹ
Đòi lại bầu trời cho hoa nở, cánh chim bay.
 
Đoàn chiến binh và những con hải mã… không về
Đã thành mây trắng trời, đã xanh vào biển biếc
Ngày thắng giặc
Đài vinh quang đỏ rừng cờ, họ không có mặt
Có người, chưa một lần kịp nói lời yêu.
 
Chàng Gióng của ngàn xưa và người lính hôm nay
Vẫn một dáng tre đằng ngà nối mạch nguồn huyền thoại
Chiến thắng giặc, trao bình yên cho đất mẹ
Rồi thanh thản hóa mình vào núi vào sông…
 
Có ở biển trông chớp trời, mới hiểu nguồn cơn
Rằng dòng máu cha ông tự bao đời
Đã khơi luồng thông lạch
Nên dẫu biển chẳng nguôi yên bão táp
Thì ngàn vạn con tàu không số vẫn ra khơi.
 
                          Bến tàu không số K15-  Đồ Sơn Hải Phòng tháng 1.2015
 
 
 
 
Hạt mặt trời trong đất bazan
 
Vết đường mòn quân đi năm xưa đã chìm vào trong cỏ
Trời xanh mênh mông căng trùng điệp Trường Sơn
Những người lính chưa tìm được về nhà
Dưới sao khuya vẫn nằm yên nghỉ
Giữa bazan ánh đỏ một màu cờ.
 
Các anh đi qua lời ru đẫm hương quê, tay mẹ đưa nôi
Có con tép đội mưa, giàn bầu hứng nắng vàng đan gió
Qua không gian sắt thép chiến tranh
Bom gầm, đạn réo
Giấc mơ cũng giật mình trên võng đất chao nghiêng
 
Dâng giọt máu cuối cùng rồi ngã xuống cao nguyên
Đồi núi mở vòng tay ôm các anh cùng với lửa
Bazan hóa thiêng liêng, ấm ngời sắc đỏ
Cùng những mảnh hồn xanh
Tháng năm truyền non tơ kết lá đại ngàn.
 
Ánh nắng nuôi sự sống mỗi ngày,
Nhưng lòng ta chợt nhớ, chợt quên
Chỉ có lan rừng âm thầm vắt hương mình vào gió
Trút thương nhớ tìm về mùa cũ
Ru những hạt mặt trời lặng lẽ cháy vô danh.
 
 

Tiếng gió cổng trời - Thơ, Báo Văn nghệ số 2909, ngày 21/11

 

Những ký ức về một vùng đất cuối trời mờ xa có lẽ không bao giờ chìm khuất ở trong tôi.  Xin dành tặng bài thơ này cho các học trò trường SP I Lai Châu (CĐSP Điện Biên) hôm nay.

Chùm thơ 20.11: Nghĩ dưới mái trường xưa

Nhờ ủ ngấm men, gạo vắt mình thành rượu/Lá bởi uống nắng trời mà xanh/ Và hạt nước nhỏ nhoi rụng xuống dòng sông chảy/ Bỗng một ngày nhập biển, hóa mênh mông

Kỷ niệm 40 năm ngày thành lập Khoa Ngữ văn - ĐHSP Hà Nội 2: chùm thơ hoài niệm

 

Xuân Hòa đã trở thành địa chỉ của trái tim tìm đến. Gian khổ và tuổi thanh xuân, khó khăn và sức trẻ, buồn và vui, tình yêu và dang dở và nỗi nhớ.... tất cả ăm ắp trong kỷ niệm; tất cả như những sinh thể sống song tồn trong ký ức của chúng tôi, là chứng nhân lịch sử trong bản lý lịch con người của những trái tim văn chương khi hoài niệm về vẫn thường run rẩy....

Trước đá Vị Xuyên - chùm thơ trên Tạp chí VNQĐ số 825 - cuối tháng 7/2015

Chùm thơ hai bài trên VNQĐ là cảm xúc nghĩ suy về  những cuộc chiến tranh mà dân tộc Việt đã trải, thông qua hai hình ảnh, người lính và người mẹ. Không có chiến thắng nào không có máu đổ và sự mất mát hy sinh. Vấn đề là ta nhớ hay quên nó? Quá khứ bị loại trừ giải thiêng hay tạm thời khép lại, nó như tài sản thiêng liêng vô giá cho ta tựa vào để đối mặt....

Album ảnh

16927634
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
143
2763
5996
22109
71567
16788136
16927634

Server Time: 2021-10-27 07:28:50

Đang có 56 khách và không thành viên đang online

Bản quyền thuộc về Nguyễn Đình Minh

Email: haihuyenphong@gmail.com - Website: http://nguyendinhminh.net

Đã được đăng ký tại Bộ thông tin và truyền thông

Designed by Beone Software Solution