Developed in conjunction with Ext-Joom.com

aaa

Thơ văn Nguyễn Đình Minh

Đám cưới cô Thị Kính - VNQĐ tháng 7.2016

Nguyễn Đình Minh trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của mình đăng trên Tạp chí Văn nghệ quân đội số cuối tháng 7 năm 2016 cùng độc giả. Đây là chùm thơ viết về không gian văn hóa làng biển ngay trong tháng năm này trên mảnh đất vùng cửa sóng.

Miền hoa phượng - Nguyễn Đình Minh

Dữ dội một miền cửa sóng/ Ngàn năm đi qua bão táp, nở bồi/ Bầm dập đạn bom, mấy mùa máu  đổ

Sáng một dải ven trời hoa đỏ/ Tiếng ve day dứt đầy vơi.

Lửa Yên Châu - Chùm thơ Nguyễn Đình Minh trên Báo Văn nghệ tháng 4.2016

Ừ, cứ mặc cho thời gian đua chen và đá chìm mây nổi/ Đời người có mấy đêm nay
Em lúng liếng tươi thơm, đất trời thì hôi hổi/ Sao lại ngăn mình tan giữa dòng say?

Từ bến tàu không số - Chùm bài trên Tạp chí VNQĐ số tháng 4.2016


 
 
 Từ bến tàu không số
 
Hàng cọc neo tàu vẫn trầm tư ngóng đợi ở xa xôi
Vương vấn mặt biển xanh như dấu chân ngựa Gióng
Như những nốt nhạc đại dương cồn cào nhịp sóng
Thưở tiễn những con tàu không số vượt trùng khơi.
 
Những con tàu chạy về Nam bằng trái tim người
Cảm tử biến mình thành những thùng thuốc nổ
Như những đứa con
Nguyện dâng máu mình để giữ nhà của mẹ
Đòi lại bầu trời cho hoa nở, cánh chim bay.
 
Đoàn chiến binh và những con hải mã… không về
Đã thành mây trắng trời, đã xanh vào biển biếc
Ngày thắng giặc
Đài vinh quang đỏ rừng cờ, họ không có mặt
Có người, chưa một lần kịp nói lời yêu.
 
Chàng Gióng của ngàn xưa và người lính hôm nay
Vẫn một dáng tre đằng ngà nối mạch nguồn huyền thoại
Chiến thắng giặc, trao bình yên cho đất mẹ
Rồi thanh thản hóa mình vào núi vào sông…
 
Có ở biển trông chớp trời, mới hiểu nguồn cơn
Rằng dòng máu cha ông tự bao đời
Đã khơi luồng thông lạch
Nên dẫu biển chẳng nguôi yên bão táp
Thì ngàn vạn con tàu không số vẫn ra khơi.
 
                          Bến tàu không số K15-  Đồ Sơn Hải Phòng tháng 1.2015
 
 
 
 
Hạt mặt trời trong đất bazan
 
Vết đường mòn quân đi năm xưa đã chìm vào trong cỏ
Trời xanh mênh mông căng trùng điệp Trường Sơn
Những người lính chưa tìm được về nhà
Dưới sao khuya vẫn nằm yên nghỉ
Giữa bazan ánh đỏ một màu cờ.
 
Các anh đi qua lời ru đẫm hương quê, tay mẹ đưa nôi
Có con tép đội mưa, giàn bầu hứng nắng vàng đan gió
Qua không gian sắt thép chiến tranh
Bom gầm, đạn réo
Giấc mơ cũng giật mình trên võng đất chao nghiêng
 
Dâng giọt máu cuối cùng rồi ngã xuống cao nguyên
Đồi núi mở vòng tay ôm các anh cùng với lửa
Bazan hóa thiêng liêng, ấm ngời sắc đỏ
Cùng những mảnh hồn xanh
Tháng năm truyền non tơ kết lá đại ngàn.
 
Ánh nắng nuôi sự sống mỗi ngày,
Nhưng lòng ta chợt nhớ, chợt quên
Chỉ có lan rừng âm thầm vắt hương mình vào gió
Trút thương nhớ tìm về mùa cũ
Ru những hạt mặt trời lặng lẽ cháy vô danh.
 
 

Đọc Sấm Trạng ngày biển động

 

Nguyễn Bỉnh Khiêm, cây đại thụ tỏa bóng trùm thế kỷ 16, gia tài của ông vô cùng đồ sộ trên nhiều lĩnh vực: chính trị, giáo dục, văn hóa và triết học. Có hàng ngàn công trình nghiên cứu về ông cả cổ lẫn kim, và qua đó ông hienj dậy vừa thật là con người vừa là "thánh"; tuy nhiên dưới góc nhìn văn chương xin gửi tới bạn đọc chùm thơ này nhân ngày giỗ lần thứ 430 của ông.

Tiếng gió cổng trời - Thơ, Báo Văn nghệ số 2909, ngày 21/11

 

Những ký ức về một vùng đất cuối trời mờ xa có lẽ không bao giờ chìm khuất ở trong tôi.  Xin dành tặng bài thơ này cho các học trò trường SP I Lai Châu (CĐSP Điện Biên) hôm nay.

Chùm thơ 20.11: Nghĩ dưới mái trường xưa

Nhờ ủ ngấm men, gạo vắt mình thành rượu/Lá bởi uống nắng trời mà xanh/ Và hạt nước nhỏ nhoi rụng xuống dòng sông chảy/ Bỗng một ngày nhập biển, hóa mênh mông

Chuyên mục phụ

Album ảnh

17691881
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
1365
2848
1365
16940
75813
17532169
17691881

Server Time: 2022-06-27 11:37:23

Đang có 16 khách và không thành viên đang online

Bản quyền thuộc về Nguyễn Đình Minh

Email: haihuyenphong@gmail.com - Website: http://nguyendinhminh.net

Đã được đăng ký tại Bộ thông tin và truyền thông

Designed by Beone Software Solution