Developed in conjunction with Ext-Joom.com

aaa

Phiêu dạt lênh đênh nơi Biển hồ đất khách


Lớp học của giời

truong_cam3Chúng tôi cập vào một trường học, lênh đênh trên sóng đây là ngôi nhà thuyền khang trang nhất làng Việt, với một tấm biển to “ Trường học dành cho trẻ em nghèo Việt Nam.”. Trường đã có từ những năm 1990, do ông Võ Văn Đầy (Sáu Đầy), nguyên là Chủ tịch Hội Việt kiều ấp 7, là người vận động xây dựng. Nhưng sau những biến động xã hội ở nước bạn và đời sống khó khăn, đặc biệt là nhận thức của dân Làng Việt “Học cũng chả làm gì”... lớp học tan. Năm 1997, Tổng lãnh sự Việt Nam tại Xiêm Riệp tặng  2.000USD để phục hồi lại trường học, và  Công ty Xi măng Hà Tiên hỗ trợ kinh phí thêm mới có được lớp học như bây giờ..

Bên trong lớp học là một tấm biển lớn như một thông điệp gửi đến mọi người vè mục tiêu tôn chỉ lớp học : “Tất cả gia đình Việt Nam hiện đang sinh sống tại biển hồ Vương quốc Cam pu chia., các gia đình có con em từ 6 tuổi trở lên hãy đưa đến trường sẽ được Ban lãnh đạo nhà trường nhận nuôi dạy các em, được ăn ở tại trường miễn phí - Giúp cho các em học hành để trở thành người tốt - Giúp ích cho xã hội sau này đừng để các em di ăn xin trôi dạt bên ngoài.”

truong_cam1Tất cả học sinh ngồi học trên sàn thuyền hỗn độn đủ mọi gương mặt , cao thấp khác nhau, áo quần đủ loại. Khi khách đến tất cả đứng dậy không chào hỏi mà chỉ nhìn như ngây dại ngơ ngác. Nhà trường có 140 học sinh, chia thành 2 lớp học ghép. Lớp thứ nhất gồm các em học chương trình từ  lớp 1 đến lớp 3, lớp thứ 2 gồm học sinh lớp 4 và 5.  Theo ông Phạm Văn Tư – hiệu trưởng nhà trường cho biết nhà trường có 14 thày cô giáo, trong đó gia đình ông có 3 người vợ chồng ông và người con trai 23 tuổi. Từ năm 1979 đến năm 1989, Ông Tư là bộ đội tình nguyện Việt Nam chiến đấu tại Cam Pu chia. Sau khi xuất ngũ, về Việt Nam nhưng ông vẫn thường sang đây buôn bán. Khi trường học được mở lại trên Biển Hồ, ông xung phong sang đây làm giáo viên. Đã 64 tuổi, nhưng vẫn còn khỏe mạnh, khuôn mặt dù rám nắng nhưng vẫn toát lên vẻ đầy đặn phúc hậu. Ông tâm sự “Mình chẳng có nghề, nói đủng chỉ là được tập huấn dạy học qua hồi trong quân ngũ. Những năm qua đây làm ăn hỏi trẻ em có biết Việt Nam không, chúng bảo chỉ nghe nói chứ không biết ở đâu, thấy tội quá. Mình quyết định chuyển cả gia đình sang đây dạy học từ thiện  chỉ mong con em  người Việt  biết về nguồn gốc của cha ông ”.

Lặn lội bơi thuyền đến từng nhà vận động có nhà cảm thông chia sẻ, có nhà ủng hộ cho con đến lớp, nhưng có những chủ nhà đuổi thẳng ra khỏi thuyền. Ông vẫn kiên nhẫn cùng những giáo viên trước đây thay nhau đi động viên, và nhờ các gia đình có chút hiểu biết vận động… Lớp học nhờ thế đông dần.

Trao dổi với chúng tôi Thày Tư cho biết, giáo viên và học sinh chủ yếu sống bằng lòng hảo tâm của các tổ chức, các đoàn tham quan người Việt hỗ trợ, thi thoảng cũng có đoàn khách nước ngoài cho chút ít. Hầu hết các gia đình không đóng góp gì, nếu có họ chỉ góp cá tôm làm bữa ăn cho con họ mà thôi. Lương giáo viên căn cứ vào lượng tiền hàng hỗ trợ mà chia nhau, mõi tháng được khoảng trên 1 triệu tiền Việt, có khi còn được thêm vài thùng mỳ tôm, ít nước ngọt… Các giáo viên vẫn phải đi đánh cá, buôn bán thêm mới đủ sống. Hàng năm, ông cũng được chính quyền mời lên báo cáo qua loa. Có năm khá hơn thì được mời về du lịch thủ đô Pnong pênh 2 ngày.

truong_cam3Trường dạy cả chương trình Cam và Việt.  Trả lời phỏng vấn, thày Tư nói : “chỉ  biết dạy theo sách giáo khoa đến hết lớp 5, chứ chả có ai công nhận cả. Sách giáo khoa Cam thì mua ở Xiêm Riệp, còn sách giáo khoa Việt do một đoàn khách đến từ thành phố Hồ Chí Minh tặng”.  Chúng tôi hỏi một cậu bé khoảng 13 tuổi “Cháu tên gì?”, thằng bé cười và xả ra một tràng tiếng Cam. Có một cậu bé khác tên Lượng láu lỉnh bảo “Thằng này bập bẹ tiếng Việt thôi, Tên nó là Lợi”. Sao cháu nói tiếng Việt giỏi vậy? Dạ cháu mới theo ba má sang đây 3 năm. Và như để chứng tỏ nó là người Việt chính hiệu, thằng bé ra lệnh: Nào, tất cả hát bài “Như có Bác Hồ…”đi! Những giọng trẻ thơ cất lên chao đảo vô hồn, bởi chúng hát như người Việt hát bài hát nước ngoài vậy. Nhưng chúng tôi xúc động thật sự, nhiều cô giáo trong đoàn đã khóc thành tiếng. Lũ trẻ có tội gì đâu? Chúng như cây cỏ, như cánh bèo giữa Biển hồ nơi đất khách mà thôi.

Điều kiện để đến trường Thày Tư thật đơn giản “Chỉ cần học trò biết lội (Bơi) là được”, nhưng cúng không mấy trẻ đến trường. Sự giản đơn tới mức hoang sơ của một nhà trường như thế này liệu có được ghi vào Ghinet thế giới? Trường đi xin, thày không nghiệp vụ, trò lộ cộ, sách tạp nham, không chương trình, không kiểm đinh, không quan lý…

Chiếc cánh quạt đập vào một mảng lục bình, những cánh bèo nát ra dạt tứ tung vào dòng nước. Tôi chợt nghĩ, những đứa trẻ này dù có học đến hết “lớp 5 của Thày Tư” thì sớm muộn cũng mù lại; bởi phía trước tương lai của chúng chỉ mênh mông trời nước.

truong_cam_10Đoàn rời lớp học, tất cả lại yên lặng như nó vốn vậy. Gặp tiếng nói trẻ thơ nơi lớp học, như nhìn thấy một đốm lửa giữa mùa lạnh giá. Cái đốm lửa ấy đáng quý và đáng thương yêu biết bao nhiêu, nhưng quả thật nó không đủ sưởi ấm lòng chúng tôi. Thày giáo trẻ Trần Minh Trung đưa bàn tay vẫy đoàn, vầng trán anh tối lại trong bóng chiều chạng vạng. Chúng tôi, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều hút tầm nhìn  vào cái lớp học xa dần nhỏ lại như chiếc vỏ trấu nổi nênh trên đầu sóng.

                                                                                                 Long Hải

                                                              Xiêm Riệp 8/8/2011

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới

Album ảnh

17818852
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
247
2636
2883
32663
35546
17704704
17818852

Server Time: 2022-08-09 08:47:45

Đang có 45 khách và không thành viên đang online

Bản quyền thuộc về Nguyễn Đình Minh

Email: haihuyenphong@gmail.com - Website: http://nguyendinhminh.net

Đã được đăng ký tại Bộ thông tin và truyền thông

Designed by Beone Software Solution