Developed in conjunction with Ext-Joom.com

aaa

Thơ 4C: Xuân Hòa một thời nhớ

Trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của Ngọc Bách

MÙA THU VỀ CÓ ĐIỀU GÌ MỚI?

Mùa thu về có điều gì mới
Ta bồn chồn đứng ngóng đợi hoàng hôn
Chiều thu này trời không cao xanh hơn
Cũng chẳng thấy đâu là chân trời tím
Chỉ tiếng ve một thời vẫn xoáy vào tim
Và một khung trời mang màu lửa cháy
Hỏi rằng thu có điều gì mới?

Chẳng có ở nơi đây
                          một khoảng trời vời vợi
Như mắt người yêu chờ đợi người yêu
Cứ dõi nhìn đâu là những ráng chiều
Đâu là cánh chim bay về cuối trời vồi vội
Để gửi gắm những điều muốn nói
Hỏi rằng thu có điều gì mới?

Đã có ở trong ta
                    một khung trời mùa thu
                                     thành thân thương quá đỗi
Đã có ở trong ta
                  khát vọng đến không cùng
Mùa thu về thành nỗi nhớ rưng rưng.

Như dòng sông không ngừng tuôn chảy
Qua tháng năm, qua bao chặng đường đời
Day dứt mãi lòng ta như lửa cháy
Lại thì thầm gọi tên em hôm nay.

Mùa thu về em ơi có hay
Em có hiểu vì đâu chiếc lá bàng cháy đỏ
Em có còn nhớ chăng về một thời hoa đỏ
Như lòng ta thật khó quên đi
Ôi những ngày tháng ấy – chia ly.

Sống mãi ở trong ta những năm tháng diệu kì
Những hình ảnh khắc sâu vào kí ức
Những kỉ niệm đau thương và hạnh phúc
Vẫn theo ta đi tới những chân trời
Bài hát năm xưa, xin hát đến trọn đời…
12905958991519535266_574_0
TUỔI XANH ƠI !

Năm tháng qua rồi chúng mình không còn trẻ
Lối nhỏ năm xưa chắc lá đã phủ vàng
Thảm cỏ ấy bây giờ ai ngồi nhỉ
Sen có còn thả thuyền hồng mỏng nhẹ lúc thu sang ?

Lòng mình vẫn bâng khuâng theo hồn bài hát cũ
Cơn mưa nào là cơn mưa ngày xưa
Vầng trăng nào từng làm mình xao xuyến
Màu chiều nào nhuộm tím những vần thơ ?

Chợt một chiều nhận ra mái tóc mình điểm bạc
Khuôn mặt không còn đầy đặn như xưa
Những nếp nhăn hằn dần bên khóe mắt
Sức thời gian tàn phá đến không ngờ

Ôi tháng năm
                        tháng năm
                                   rộng dài năm tháng
Đã cho tôi yêu em với tất cả tâm tình
Đã cho tôi mê say một trời hoa đỏ thắm
Đã làm tôi ngợp lòng trước một sớm lung linh.

Chúng mình yêu nhau suốt một thời tuổi trẻ
Lửa cháy chốn biên cương, nước phủ trắng ruộng đồng
Những cánh thư làm dày thêm nỗi nhớ
Tuổi xanh cứ đi hoài...người mỏi mắt chờ mong.

Năm tháng đi qua cuộc đời mình vất vả
Bao nhiêu nỗi lo toan vụn vặt của đời thường
Những biến động lớn lao, những bất ngờ khôn tả
Cuộc sống đan dệt nhiều hạnh phúc với tai ương

Chúng mình đã lớn khôn
Chúng mình không còn trẻ
Tim tôi không thể dồn tất cả máu cho thơ
Em chẳng hát tình ca như trước nữa
Ngọn cỏ xưa đìu hiu dưới chân bước hững hờ.

Ai rồi cũng ra đi
                         một ngày kia có thể
Biết làm sao khi thời trẻ qua rồi
Em sống giữa phố phường, tôi về nơi góc bể
Vẫn vọng hồn thương mãi- tuổi xanh ơi !
100817072350
THU CẢM

Chiều thu vương nắng nhạt
Lòng bỗng thấy bồn chồn
Đất trời sao quá đẹp!
Chỉ tiếc sắp hoàng hôn
100621113233
VẤN VƯƠNG

Áo dài em đi giữa sân trường
Dịu dàng, mềm mại thật dễ thương
Dẫu vẫn biết mình không còn trẻ
Mà sao lòng cứ thấy vấn vương...

Tản mạn về  một dòng sông thao thiết phù sa

 

                                              Nguyễn Ngọc Thạch

 

CAS5AN05             Mỗi người trong đời, chả lễ chẳng có lúc chiêm ngưỡng chân dung mình trước gương, dù cho trên khuôn mặt có một vài nét chưa duyên. Về với tổ văn là về với một dòng sông thao thiết, nặng phù sa trong những dáng điệu khác nhau, nhân ngày lễ hội truyền thống nhà trường 40 năm.
Ngày xưa nói theo cái môtíp quen thuộc trong thế giới cổ tích vậy thôi, chứ thật ra, cách đây nửa thế kỉ, giữa cái nôi của phủ Ứng thiên, trường cấp 2,3 Ứng Hoà ra đời. Lúc ấy, đội ngũ dạy văn thật hiếm nhưng sung sức. Mọi người sinh hoạt trong mái nhà chung:tổ Xã hội.Ba năm sau, tách ra ở riêng và mang tên tổ Văn từ ấy.
         Những ngày đầu trứng nước và trẻ trung của trường, tổ Văn là điểm hẹn của những gương mặt rất đỗi tài hoa và giàu chất văn chương từ các nẻo đường đất nước về hội tụ.Chúng tôi thật khó quên các thầy,các cô:Đặng Hiền,Hoàng Mai,Đông Mai,Lê Mai,Ngô Quỳ,Bích Thủy,Lê Quang Vãn,Lê Dung,Vương Tử Ba,Ông Văn Tùng... Chất văn của các thầy,cô ngày ấy như nước ở đầu nguồn,thanh trong thơm thảo đã thấm vào từng trái tim,từng trang giấy học trò để rồi thức dậy,thăng hoa trong mỗi tâm hồn.Tình yêu cuộc sống,tình yêu văn chương của các thầy cô đã ấp ủ,lên men và bừng thức đã vượt lên một thời bom đạn và nghèo khó để tạo cho mảnh đất quê hương này một mùa gieo hạt.Nhà văn Hoàng Minh Tường- Một cây bút có khoảng trời riêng trên văn đàn nước nhà với hàng chục  tập tiểu thuyết,truyện ngắn,phóng sự.Nhà thơ Thanh Ứng- một điệu thơ đằm thắm,thiết tha với biết bao suy tư chiêm nghiệm giữa cánh đồng thơ của quê hương xứ Đoài.thơ Lai Vu mượt mà,óng ả như dòng sông quê anh,như dòng sông quê em.Còn Đàm Khánh Phương,ngay từ thuở học trò đã có thơ được giải và hôm nay dù cuộc sống chưa thật đẹp nhưng anh vẫn trăn trở,suy tư về một nỗi niềm cho thơ.Những đoá hoa ấy là những chồi non của một thời được các thầy cô chăm chút,bón trồng.
         Thật là ngẫu nhiên,tổ Văn trong suốt 40 năm qua là học trò của trương cấp 3 Ứng Hoà:Lê Duy Anh, Nguyễn Việt Bằng,Nguyễn Văn Pha,Nguyễn Thế Hội,Nguyễn Đỗ Nhuận,Trần Văn Khương,Đặng Thị Thuận,Ngô Thị An,Nguyễn Ngọc Thạch,Đặng Thị Mai Xuân... góp dáng thêm cho tổ là một nét duyên của cô giáo bên sông Đỗ Thị Bình,một chút nghệ sĩ tài hoa của xứ thành Nam-quê hương của Tú Xương-thầy Minh Anh,một dáng hồn nhiên và tươi trẻ thời áo trắng của cô Cấn Thị Huệ,Nguyễn Thị Liệu.
        Tổ Văn chúng tôi tựa như một vườn cây cảnh được tạo thế,uốn dáng,có thế huynh đệ đồng khoa,có thế hai cây được ghép vào một gốc,mặt tán, ngọn kề đẹp mà nên thơ,có tay cành đan nhau như một biểu tượng của tình người.Có thế dáng trực vươn ngọn thẳng đứng.Lại có thế cây dáng huyền mềm mại,thướt tha.Có thế vươn khoẻ,toả bóng và đầy hương sắc.
        Trong những vụ thu hoạch và hái quả của trường, tổ Văn đã đem  về nhiều hoa thơm và trái ngọt:12 năm liên tục,tổ Văn được Chính phủ,Bộ,Tỉnh cấp bằng khen.Đó là sự ghi nhận những thành tích suốt gần nửa thế kỉ của tổ Văn đã cống hiến cho mảnh đất này.
       Vốn là học trò yêu của các thầy Đặng Hiền,Hoàng Mai,trải qua những năm tháng thăng trầm và gian khổ trên núi rừng Việt Bắc,trở về với quê hương,với mái trường xưa,thầy Lê Duy Anh-con chim đầu đàn của tổ đã đăng quang vương miện kì thi giáo viên giỏi toàn tỉnh với bài Thơ duyên của Xuân Diệu.Đội tuyển học sinh giỏi văn của các khối 10,11,12 nhiều năm qua được xếp thứ hạng cao.Mùa thi vào đại học khối C cũng vậy.Mỗi năm,tổ Văn đã cung cấp cho các trường đại học và cao đảng chuyên nghiệp những sinh viên mang tên Văn-Sử-Địa.Những sinh viên ấy là những bông hoa đẹp,khởi sắc qua các mùa thi.Nhờ các em mà tình yêu văn chương của chúng tôi sẽ còn mãi trong tâm hồn,dù cuộc sống còn bao vất vả, lo toan bươn trải.
       Gần nửa thế kỉ đi qua,dòng văn vẫn chảy suốt.Bâng khuâng,xao xuyến nhớ những chuyến đò 40 năm qua,bỗng thấy tâm hồn mình trăn trở với bao nỗi niềm về một dòng sông thao thiết, nặng phù sa đang bước vào thiên niên kỉ mới.

Cho ta một lần

                     Đoàn Ngọc Bách
Cho ta một lần hóa thành phượng vĩ
Cháy khôn nguôi giữa cái nắng ngày hè
Màu phượng thắm trên từng trang giấy mỏng
Cay mắt người trong những ngày xa.
Cho ta một lần hóa kiếp sầu ve
Để được hát những lời không thể nói
Để được hát những lời không giấu nổi
Cho chung mọi người không phải là ta
Kỉ niệm ơi đừng có phôi pha
Và kí ức đừng chìm vào dĩ vãng
Khoảng đời ấy chẳng khi nào yên lặng?
Vẫn cứ trở về trong mỗi giấc mơ hoa.

CA9QX2LT
Hoài niệm Xuân Hòa
                               Nguyễn Đình Minh

Ta cầm trên tay hoài niệm Xuân Hòa
Chông chênh một mảnh trời xưa cũ
Con đường bê tông bắc vào đêm gió
Thầm thì nghe phố thở
Tiếng guốc gõ khuya sâu dẫn bước ai về.

Những mùa phượng sân trường ứa lửa
Ve xé xác hóa thân quằn quại biết bao lần
Đất cẵn cỗi mà hoa sim tím thế
Và em bên anh…tóc thề gội gió
Hóa thành bùa thiêu đốt mấy mùa trăng?

Những năm tháng lòng ta se thắt
Văn chương như mây nổi lưng trời
Đời học trò như núi chìm mặt đất
Tiếng ghi ta gầy nơi căn phòng lạnh ngắt
Ánh mắt em buồn rơi vào bát canh rau muống trong veo.

Nắm chặt tay nhau dò đường sâu mùa nước
Chuyến tàu đêm chia mẩu bánh mỳ
Trong tiếng nghiến đường ray khô khét
Trái tim gói trong ba lô lép kẹp
Lại bắt đầu ngọng nghịu làm thơ!

Màu áo sinh viên trắng dưới trời như vẫn thế
Trang sách bù vào cái đói triền miên
Đêm lạnh giá có lửa lòng bạn ủ
Mua nắng đời thường, ngày bão tố
Ta tựa vào ấm áp những vòng ôm.

Những cánh bèo tan ra sau lời ly biệt
Bạn bè tôi chìm nổi theo dòng
Ai như lá phiêu du? ai đã về với đất?
Và em, đêm trở mình thức giấc
Có nghe sóng Cà Lồ vỗ ngược thời gian?

CAYW9PB6
Trong một căn phòng
                      ( Nguyễn Di )
Dễ gì quên được căn phòng
Mười em gái - một tấm lòng sinh viên
Mười bông hoa ở mười miền
Yêu đời thắm lại giữa triền đất khô.
Xuân Mai, em gái thành đô
Cái tên, cái dáng hòa thơ dịu dàng,
Ấy bông cúc trắng thu sang
Em cười để nắng ngỡ ngàng nét xuân
Hoàng Lan phố biển phía đông
Hải Phòng ngợp nắng ai không nhớ về
Thanh thanh giọng nói vỗ về
Rung rinh đôi bím tóc thề nhành hoa
Mắt huyền đọng mãi ngàn xa
Hoàng Lan cũng một loài hoa ngọt ngào.
Thúy Son em ở nơi nao
Xứ Bắc Thái có hoa nào mang tên
Đượm màu đất đỏ vùng ven
Hoa đồng tiền đó đượm tròn hương thơm
Yêu ai cười nhớ cười thương cả ngày...

aaaaaaaaaaaaaaa

Tôi nhớ vô cùng những ngày tháng qua của chúng mình, nhớ tuổi trẻ đẹp tươi và hạnh phúc ở nơi ấy Xuân Hòa.Thế là lại thêm 10 năm nữa trôi qua kể từ lần gặp trước,...thời gian trôi thật nhanh...Tôi cũng sẽ cố gắng để đến Xuân Hòa.Bài thơ tôi chép vài dòng trên, mọi người ở phòng mình chắc còn nhớ ? Dài quá, để khi gặp nhau, tôi sẽ đọc tặng, nếu mọi người quên...

 

                                                            Ghi lại theo trí nhớ của ĐXM

 

Mai ơi Anh Nguyễn Ry? Người Thái Bình viết  à, Cái ông Văn nghệ sỹ đặc 100% còm nhom đeo kiếng cận lồi như đít chai ấy? “Cụ” này hay thơ lắm! – Đ. Minh

Đi hái lộc xuân
             Nguyễn Ngọc Thạch
                     (Tặng Minh)
Đi hái lôc xuân ơ tận cuối rưng
Chỉ xót lại môt mình chiêc lá
Soi vào ngọn lửa nhận tất cả
vui ở dằng này buồn ở đằng kia
100606085850
Thiếu một
   Nguyễn Ngọc Thạch
 
Thiếu một buổi tới trường
Thấy lòng bâng khuâng quá
Thiếu một giờ lên lớp
Nhớ sao bụi phấn rơi
Thiếu một đêm trăn trở
Không còn Tây tiến ơi!
Thiếu một ngày hội họp
Kế hoạch bay đi mất
Thiếu một chút hội hè
Chẳng thấy tiếng cười đâu?
Thiếu đến chốn ồn ào
Tránh được điều phiền toái
Thiếu một đêm dạo phố
Chẳng thấy gió chuyển mùa
Thiếu một tí danh vị
Đúng,sai không cần biết
Thiếu một chén rượu đào
Da mặt chỉ tai tái
Thiếu một ấm trà khuya
Còn đâu người tri kỉ
Thiếu một chút khẩu phần
Thấy gần cảnh chùa hơn
Thiếu một sợi tóc xanh
Giật mình,tuổi già đến
Biết rằng nhiều thứ thiếu
Đời người có như không.
CAQVKDQB

Thêm ý kiến


Security code
Làm mới

Album ảnh

17848432
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
397
3129
13251
19212
65126
17704704
17848432

Server Time: 2022-08-18 09:18:40

Đang có 46 khách và không thành viên đang online

Bản quyền thuộc về Nguyễn Đình Minh

Email: haihuyenphong@gmail.com - Website: http://nguyendinhminh.net

Đã được đăng ký tại Bộ thông tin và truyền thông

Designed by Beone Software Solution