Có thể bạn quan tâm
Tấc hồn Chăm
Vạch mặt cỏ thời gian tìm lại Tháp Chàm
Chạm mảnh xưa xứ Chăm... rụng rời chân tháp đổ
Hơn 700 năm vùi mình trong rừng xanh, núi đỏ
Ôm một thuở bão giông, chờ lay thức lòng người?
Như vẫn thấy mùi mồ hôi nghệ nhân vương trên gạch vỡ
Những con mắt nén nỗi niềm qua ô cửa xuyên Đông
Ngóng đợi mặt trời lên, hay khát về biển cả?
Và tiếng nhạc Chămpa, vũ điệu lửa nồng nàn…
Bây giờ là đây, những giấc mơ bẽ bàng tắt thở
Hồn cố đô như bóng mây ma phủ lên lăng mộ u buồn
Dây leo tháng năm tiễn vàng son vào hoang phế
Nàng Apsara đập vỡ đá,
Hiện mình thương nước cũ giữa cô đơn
Những tháp Chàm...
Như bao dấu chấm than cắm trên mình đất nước
Chứng tích bi thương của gươm đao, khói lửa một thời.
Chiến tranh chẳng bao giờ tự khoe khuôn mặt thật
Nhưng bước chân cuộc chiến nào
Cũng để lại những héo nhàu, chỉ máu chảy là tươi (?!)
Có thể nghìn năm sau vẫn còn vang tiếng tháp kêu trời
Giờ âm thầm xuống hoàng hôn bóng đổ
Như một câu thơ già nua vắt mình ứa lửa
Một cánh chim chiều trĩu nặng hồn Chăm.
Tháp Khương Mỹ - Núi Thành,năm 2010.